Đào tạo tá lả

Tiếp chuyện hôm nọ về game tá lả như thế nào nhé

Tiếp chuyện hôm nọ nhé đúng là nếu mà kể chuyện mình ra thì có kể mấy ngày cũng không hết. Mình đang nói về lúc mình game tá lả đi học lớp 3, hồi đó mình cảm thấy vô cùng tự hào vì trong đám bạn chơi cùng chỉ có mình mình là có thể một mình đi xe đạp đi học từ ngày đầu tiên. Thật buồn cười phải không, mình từ bé tính đã cố chấp, cứng đầu mình không muốn làm một người bình thường , nhưng sự thật luôn phũ phàng khi mà mình sinh ra

xi-to2

Tiếp chuyện hôm nọ về game tá lả như thế nào nhé

chẳng có gì là đặc biệt cả nhưng lại luôn muốn khác biệt. Mình luôn tin rằng chỉ cần mình nỗ lực cố gắng thì mình luôn có được những điều mà mình muốn, nhưng chỉ là nói mồm thôi, cho đến bây giờ mình vẫn chưa làm được gì cả, không trở nên phi thường nếu không muốn nói là quá tầm thường.À chuyện này đi xa quá rồi nhỉ, chuyện này sau này game tá lả mình sẽ kể sau vì nó còn rất nhiều thứ mà sau này khi lớn lên rồi mình mới cảm nhậ nó thực sự sâu sắc và rõ ràng hơn. Mình lại tiếp tục về chuyện đi học hồi cấp 1 của mình nhé, hồi đó mỗi lần đi học ông đều cho mình tiền ăn quà vặt, khi mình về đến nhà thì đều mua quà phần cho mình. Hồi đó mình thích nhất là được ông dẫn ra quán muốn ăn gì thì ăn, muốn mua gì cũng được . Hồi đó khi mới biết đi xe mình còn đua xe với mấy anh lớn hơn kết quả là mình không phanh kịp bị đâm vào tường , quả thực rất đau, cái tính hiếu thắng của mình được bộc lộ từ hồi nhỏ. Đôi khi mình nghĩ sao lại nhiều tính xấu như vậy,

images (13)

nhưng rồi lại nghĩ ông trời đã sắp xếp hết rồi, mình nên thuận theo tự nhiên không nên nghĩ nhiều làm gì. Mà cũng nhờ cái tính thích hơn người khác, thích quản người khác nên mình đã làm lớp trưởng từ năm học lớp 1 ngay cả sau nay khi ra ngoài phố học có rất nhiều bạn mới game tá lả thì mình vẫn làm lớp trưởng. Mình luôn có cảm giác là muốn mình trở thành một người quan trọng, mình không muốn vai trò của mình trong bất cứ một hoạt động nào mà thấp hơn người khác, mặc dù mình biết khả năng của mình đến đâu. Có phải là mình quá điên rồ rồi không. Khi mình lớn hơn một chút thì cũng hiểu ra một chút, nhưng bản chất luôn cố chấp biết là sai nhưng luôn luôn bảo thủ không sửa chữa.

Leave a Reply